Tự do tài chính và con đường tới hạnh phúc

Blog

Xin chào các bạn, lại là windy nhân viên marketing tại A2G đây. Hôm nay chúng ta sẽ nói về vấn đề tự do tài chính và hạnh phúc nhé. Có lẽ chúng ta đã không còn lạ gì với 2 chủ nghĩa duy tâm và duy vật trong triết học mark lee nin rồi. Ý thức sinh vật chất, vật chất sinh ý thức, kiến trúc thương tầng và cơ sở hạ tầng.

 Tôi từng được nghe câu: Vợ chồng đồng lòng, tát biển đông cũng cạn. Đây là câu mà một ông chú từng dạy tôi cách kiếm vợ trong lúc say rượu, mặc dù tôi còn chưa có cả người yêu nữa. Chú ý là lính đã về hưu, thuộc nhóm thế hệ trước năm 75, cái thời kỳ Việt Nam còn kháng chiến ý, nhưng không phải là cái thời cầm súng lên bảo vệ an ninh đâu, mà là cầm công cụ đi làm kinh tế ý. Và tôi nghĩ, đó là cái cách mà chú ý nhìn về hạnh phúc và được đúc kết lại bằng câu nói ở trên.

Điều này khá giống với một chú làm văn hóa ở huyện tôi từng hỏi rằng: Chú làm văn hóa, cũng là tiến sĩ thì chú có thể tóm gọn nghề của chú trong một câu được không. Thì chú ý bảo: Chân Thiện Mỹ. Đầu tiên tôi cũng chỉ tính bắt lú chú ý thôi, nhưng nghe xong câu đó tôi cũng chỉ biết ôm chú ý cười và quay lại uống rượu tiếp. 

Tôi không biết, hạnh phúc là gì mà tại sao nhiều người mất cả một đời để tìm kiếm nó, phải chăng đó là một tiêu chuẩn mà mỗi người chúng ta đặt ra để giúp bản thân có cảm giác đang tồn tại, hay đơn giản chỉ là mục tiêu để nỗ lực. Tôi nghĩ, chắc là về già chúng ta sẽ có câu trả lời thôi, nhưng tôi hy vọng rằng lúc đó, bạn sẽ không còn điều gì nuối tiếc, mà chỉ cần tập trung vào tận hưởng cuộc sống sau bao năm nỗ lực thôi. 

Không biết ở đây có bạn nào từng như tôi không?

Vì có một thời gian dài, tôi thường hay than phiền với những mà người tôi yêu quý rằng: Thật buồn chán, chẳng có gì để làm cả. Thằng windi nghèo quá. 

Lâu lâu sẽ gặp 1 vài người, và tôi cũng sẽ nói những câu tương tự như vậy. Đa phần sẽ nhận lại một loạt những lời khuyên và chủ yếu đều hướng về câu “hãy sống chứ đừng tồn tại”, nhưng làm thế nào thì chẳng ai nói được.

Đa phần những người tôi gặp, thì họ đều đang cố gắng phát triển một sản phẩm nào đó, hay nói đúng hơn là họ đang bán một thứ gì đó để giúp họ tồn tại và cảm thấy có giá trị trong cuộc sống này. Hì, hình như tôi lại mắc bệnh nghề nghiệp rồi.

Nhưng về tất cả, thì hạnh phúc không thể thiếu một trong 2 thứ tôi đã kể trên, vật chất và tinh thần. Vậy câu hỏi đặt ra ở đây là: Bạn có đang thành công trong công việc của mình không, gia đình bạn thế nào, bạn bè của bạn ra sao, con cái của bạn có ngoan không. 

Ở nội dung blog này, chúng ta cùng đi sâu và bạn luận về 4 câu hỏi trên. Còn nếu bạn sẵn sàng chia sẻ một câu truyện nào đó với tôi không, có thể gửi với bất kỳ định dạng nào như: viết, ghi âm, quay video. Tôi sẽ trân trọng và up nó lên đây, nếu như bạn muốn. Mail của tôi: a2gvietnams@gmail.com

Chúng ta cùng vào câu hỏi đầu tiên: Bạn có đang thành công trong công việc của mình không?

Có rất nhiều cách nhìn nhận về thành công trong công việc, có người thì mong muốn một công việc ổn định, có người thì mong muốn được tự do. Mỗi người sẽ có những ưu tiên khác nhau, nên sẽ có những lựa chọn khác nhau. Nhưng tất cả đều mong muốn có một cuộc sống tốt hơn. Vậy làm sao để có một cuộc sống tốt hơn, có phải chúng ta cứ rành nhiều thời cho những thứ chúng ta cho là quan trọng, thì sẽ có một cuộc sống tốt hơn? Không, chủ yếu sẽ nằm ở góc nhìn của bạn. 

Và chúng ta cùng quay lại câu hỏi của chủ đề: Bạn có đang thành công trong công việc của mình không? Tôi sẽ dùng chủ đề ở blog trước: 4p trong marketing, và cụ thể hơn là product. Khi một sản phẩn có giá trị, thì thạng dư của sản phẩm đó sẽ rất cao/ Và chúng ta cũng thế, khi bản thân là một người có giá trị, và thạng dư lao động của chúng ta đạt tới một vị trí nhất định, thì mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn. Và tôi xin phép quy ra bằng tiền cho dễ hình dung, đấy là bao tiền một giờ lao động. 

Tại đây chúng ta sẽ gặp một số khó khăn trong việc lựa chọn thứ mà mình giỏi, cái thứ mà mang nhiều thạng dư lao động nhất. Có thể là bạn tìm thấy rồi, nhưng lại không yêu nghề đó, hoặc có thể là bạn chưa tìm thấy. Nếu là không yêu nghề, thì tôi nghĩ bạn nên thay đổi góc nhìn một chút và thử lại một lần nữa. Trong một nghề, thì sẽ có người này, người kia và đừng để những người xấu trong nghề làm ảnh hưởng tới góc nhìn của bạn. Vì họ cũng đang lo cho hạnh phúc của họ thôi, và hạnh phúc của họ phần lớn là liên quan tới tiền. Điều mà tôi không khuyến kích các bạn đặt lên làm hàng đầu. 

Còn nếu bạn chưa tìm thấy thì tôi nghĩ bạn nên bước ra khỏi vùng an toàn. Có thể là sử dụng một góc nhìn khác đối với công việc hiện tại, để thay đổi kết quả vốn có ban đầu, điều này sẽ đem lại một chút rủi ro, những vẫn sẽ thấp hơn so với việc bắt đầu lại từ đầu, đặc biệt là đối với những bạn đã có gia đình. Còn nếu bạn còn trẻ, và yêu thử thách thì tội gì không thử nào, bạn đã có ý định đó trong đầu rồi mà, khi thất bại và quay lại thì chúng ta sẽ toàn tâm toàn ý hơn. Tôi nghĩ, thứ này sẽ đưa bạn tới thành công đấy. Còn nếu thành công thì còn gì tuyệt vời hơn, phải không nào. 

Tôi sẽ kể cho bạn nghe về câu truyện của tôi

Rất cũng mong là nó có thể giúp được bạn một phần nào đó. Khi tôi lựa chọn học marketing, đấy cũng là sự hứng thú nhất thời sau khi xem một bộ phim truyền hình được chiếu trên tivi mà thôi. Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông, và nhà tôi cũng bình thường như bao gia đình khác ở khu đó. Nhưng bố mẹ tôi đã làm tất cả để chúng tôi được lên Hà Nội học như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác.

Tới năm 3, thì tôi bắt đầu đi thực tập, và tôi có xin vào FPT, tại đây tôi quen cô của tôi, một huấn luận viên về văn hóa doanh nghiệp, cũng là đồng tác giả của cuốn FPT bí lục. Tôi may mắn được đi theo cô tầm một năm,  và được trải nghiệm văn hóa Stico của FPT, và cũng được nghe các cô phó phòng truyền thông của các tập đoàn lớn khác chia sẻ về văn hóa doanh nghiệp họ. Có lẽ đây là khởi đầu khá may mắn so với những bạn cùng học ngành marketing như tôi. Kết thúc thời gian thực tập, thì 4 tháng sau tôi chính thức bước vào con đường tà đạo trong marketing hay còn được gọi là Marketing Black. Khác xa hoàn toàn với con đường mà cô tôi đang đi, đó là tập trung vào nội dung (sản phẩm của dân marketing). 

Cũng từ đó, tôi bắt đầu có những cái nhìn khá lệch lạc đối với marketing và dần trở thành chán ghét marketing. Mặc dù khi đó thu nhập của tôi khá cao, thu nhập 9 con số đối với một đứa sinh viên mới ra trường thì tôi nghĩ là khá cao. Nhưng tôi vẫn quyết định từ bỏ tất cả và làm lại từ đầu.

Và thế là tôi biết đến chứng khoán, sau lời mời của bà chị. Bà này thì chuyên làm kho bên chứng khoán, cũng là giám đốc quỹ đầu tư. Yêu cầu của bà ý rất đơn giản, m không cần làm gì cả, cũng không được nói gì cả, chỉ làm những thứ đơn giản chị bảo thôi. Và dần dần, tôi thấy ngành này cũng toàn là một màu đen kịt, chẳng khác gì những gì tôi thấy đối với marketing.

Tôi làm ở đó được vài năm thì sau đó tôi theo ông phó tổng của một tập đoàn, đi tập tọe kinh doanh. Vì lúc đó tôi nghĩ, kinh doanh mới mang lại giá trị thực, chứ không như chứng khoán, và nó cũng phù hợp với bản thân tôi, hơn là chứng khoán. Nhưng, thứ gì cũng có mặt trái của nó, và thứ làm tôi khá sốc vào thời điểm đó là thạng dư lao động của bản thân. Thấp hơn rất nhiều so với những công việc trước đó mà tôi từng làm, cùng một mức thu nhập thì những công việc trước đó tôi chỉ làm 2-3 tiếng/ngày, còn hiện tại lên tới 10h+/ngày. Nhưng nó lại thực sự rất vui, vì tôi học được khá nhiều thứ mới, và quen được nhiều người mới vì trước đó tôi chỉ làm việc online và kể cả sang làm chứng khoán thì tôi cũng rất tiếp xúc với người khác vì đặc thù công việc. Có vẻ ông sếp cũng nhìn thấy điều đó, mà ông ý có nói với tôi rằng, anh biết m không theo anh lâu đâu. Vì tôi cũng biết, bản thân mong muốn có thêm nhiều trải nghiệm, với nhiều vị trí công việc nữa. Và còn rất nhiều lần đổi việc nữa, nhưng rồi bây giờ tôi lại quay về cái nghề ban đầu: một công nhân sếp chữ. 

Tôi biết rằng câu chuyện của tôi chỉ là một góc nhỏ trong nhiều mảnh đời ngoài kia. Và tôi biết bản thân có rất nhiều vấn đề, và tôi nói ra ở đây để các bạn tham khảo thôi.  Còn chung quy lại, chúng ta cần tiền để duy trì cuộc sống, nên những lựa chọn không thể giống nhau được.   

Ở đây, có bao nhiêu bạn từng nghe, hay nghe về chủ đề tự do tài chính. Các bạn để ý thì có thấy rằng, đa phần những người nói về chủ đề này đều là dân đầu tư không? Thường thì tôi thấy những bạn hay nghe về chủ đề này, đa phần là không thuộc cùng một nhóm người với những dân đầu tư này, nhưng có lẽ, những người nghe về chủ đề này mong muốn sẽ trở thành một trong những người đó, dân đầu tư ý. 

Ở xã hội này, luôn có những nhóm người khác nhau, hay nói đúng hơn là những cộng đồng khác nhau. Mỗi chúng ta đều tư duy riêng, chẳng giống ai cả, và tư duy được góp nhặt từ những thứ xung quanh ta bảo gồm con người, sự vật, sự việc… Nên tôi nghĩ, để hình thành tư duy đầu tư, thì bạn nên để bản thân tiếp xúc với những vấn đề liên quan tới đầu tư. 

Tôi nên dừng phần này tại đây, và để một khoảng trống cho kỳ sau. Kỳ sau chúng ta sẽ bắt đầu với một chủ đề mới đó là: Hình thái phát triển của một cái cây. 

Chúng ta sẽ sang 3 câu hỏi tiếp theo: Gia đình của bạn thế nào, bạn bè của bạn ra sao, con cái của bạn có ngoan không. Thì tôi xin phép được im lặng, vì chúng ta không có quyền lựa chọn nơi mình được sinh ra, vì được sinh ra đã là một món quà cực lớn kèm theo đó là thứ tài sản 24h mỗi ngày rồi. Bạn bè cũng vậy, việc bạn lựa chọn nhóm bạn cho công việc, bạn cho tinh thần là tùy vào lựa chọn của bạn. Con cái cũng thế, điều chúng ta có thể làm, đó là trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn để cho những người chúng ta yêu quý dựa vào mỗi khi cần giúp đỡ.

Tác giả: windi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.